TS. Nguyễn Mạnh Cường
Học viện Hành chính và Quản trị công
ThS. Nguyễn Hoàng Kim Tuyền
UBND phường Phú Định, TP. Hồ Chí Minh
(Quanlynhanuoc.vn) – Thực hiện chủ trương sắp xếp đơn vị hành chính và triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp, kể từ ngày 01/7/2025, TP. Hồ Chí Minh đã tiến hành tổ chức bộ máy chính quyền cơ sở theo hướng tinh gọn, hiệu lực và hiệu quả. Sau thời gian đầu triển khai mô hình mới, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở trên địa bàn thành phố đã đạt được một số kết quả tích cực, tuy nhiên, quá trình này cũng bộc lộ không ít khó khăn, thách thức. Thực tiễn đó đặt ra yêu cầu cần nghiên cứu, đánh giá một cách khách quan, toàn diện hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở TP. Hồ Chí Minh, từ đó, đề xuất các giải pháp phù hợp nhằm bảo đảm mô hình chính quyền địa phương hai cấp được vận hành hiệu quả.
Từ khóa: Chính quyền cơ sở; hoạt động điều hành; chính quyền địa phương hai cấp; TP Hồ Chí Minh.
1. Đặt vấn đề
Việc triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp được xác định là quyết sách quan trọng nhằm tinh gọn bộ máy, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước và chất lượng phục vụ người dân, doanh nghiệp. Đối với TP. Hồ Chí Minh – đô thị đặc biệt với quy mô dân số lớn, mật độ kinh tế cao và yêu cầu quản lý đa dạng, phức tạp, việc sắp xếp đơn vị hành chính và tổ chức lại chính quyền cơ sở không chỉ mang ý nghĩa đơn thuần là tổ chức lại bộ máy mà còn đặt ra yêu cầu đổi mới căn bản phương thức điều hành ở cấp cơ sở.
Sau thời gian đầu triển khai mô hình mới tại TP. Hồ Chí Minh, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở đã xuất hiện những chuyển biến tích cực, như bộ máy được tinh gọn hơn, chức năng nhiệm vụ từng bước được chuẩn hóa, cơ chế “một cửa” được củng cố và ứng dụng công nghệ thông tin được đẩy mạnh. Tuy nhiên, nhiều vấn đề mới nảy sinh, liên quan đến phân bổ nguồn nhân lực chưa đồng đều giữa các địa bàn, áp lực xử lý khối lượng lớn thủ tục hành chính, sự chưa ổn định trong tổ chức và vận hành các thiết chế hành chính sau sắp xếp cũng như những hạn chế về cơ chế phân cấp, phân quyền và trao quyền chủ động cho chính quyền cơ sở.
Trong bối cảnh đó, việc nghiên cứu, đánh giá một cách hệ thống hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh sau khi sắp xếp đơn vị hành chính là yêu cầu có tính cấp thiết cả về lý luận và thực tiễn. Từ đó, làm rõ những kết quả đạt được, nhận diện các khó khăn, thách thức chủ yếu trong quá trình điều hành và đề xuất các giải pháp đổi mới phù hợp với đặc thù của đô thị lớn và yêu cầu vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp.
2. Thực trạng hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh sau khi sắp xếp đơn vị hành chính
Sau khi thực hiện sắp xếp đơn vị hành chính và triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh đã ghi nhận nhiều kết quả tích cực bước đầu. Những kết quả này thể hiện không chỉ ở khía cạnh tổ chức bộ máy mà còn ở phương thức điều hành, cung ứng dịch vụ công và năng lực quản lý nhà nước ở cấp cơ sở, cụ thể:
Thứ nhất, bộ máy chính quyền cơ sở được tinh gọn, cơ cấu tổ chức rõ ràng hơn.
Việc sắp xếp đơn vị hành chính đã giúp TP. Hồ Chí Minh giảm đáng kể đầu mối tổ chức ở cấp cơ sở. Từ 239 phường trước đây, Thành phố chỉ còn 113 phường; số xã giảm từ 62 xuống 54; đồng thời, hình thành 1 đơn vị hành chính đặc khu. Cùng với đó, số cơ quan chuyên môn thuộc Ủy ban nhân dân (UBND) thành phố được sắp xếp từ 21 xuống còn 161. Ở cấp cơ sở, mô hình tổ chức UBND phường được thiết kế thống nhất, gồm ba phòng chuyên môn và Trung tâm Phục vụ hành chính công. Việc tinh gọn bộ máy đã góp phần khắc phục tình trạng chồng chéo chức năng, nhiệm vụ, làm rõ hơn mối quan hệ công tác giữa các bộ phận trong chính quyền cơ sở.
Đáng chú ý, việc giảm mạnh số lượng người hoạt động không chuyên trách ở cấp cơ sở, từ 64.309 người xuống còn 7.785 người, đã tạo ra sự thay đổi căn bản trong cách thức tổ chức và điều hành. Bộ máy chính quyền cơ sở chuyển dần từ mô hình dựa nhiều vào lực lượng bán chuyên trách sang mô hình quản lý chuyên nghiệp hơn, đặt ra yêu cầu cao hơn về năng lực điều hành, phân công và kiểm soát công việc. Đây là tiền đề quan trọng để đổi mới phương thức điều hành theo hướng hiện đại, minh bạch và hiệu quả hơn.
Thứ hai, cơ chế một cửa được củng cố thông qua việc hình thành hệ thống Trung tâm Phục vụ hành chính công.
Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, TP. Hồ Chí Minh đã tổ chức Trung tâm Phục vụ hành chính công tại 168 phường, xã và đặc khu. Việc hình thành hệ thống các trung tâm này thể hiện nỗ lực của Thành phố trong việc chuẩn hóa quy trình tiếp nhận và giải quyết thủ tục hành chính, lấy người dân và doanh nghiệp làm trung tâm phục vụ. So với trước đây, Trung tâm Phục vụ hành chính công giúp tập trung đầu mối tiếp nhận và trả kết quả, giảm bớt sự phụ thuộc vào từng bộ phận chuyên môn riêng lẻ.
Thông qua trung tâm, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở được tổ chức theo quy trình rõ ràng hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho việc kiểm soát tiến độ xử lý hồ sơ, nâng cao tính minh bạch và trách nhiệm giải trình. Việc giảm số lượng điểm tiếp nhận và trả kết quả cũng góp phần khắc phục tình trạng phân tán nguồn lực, từng bước hướng tới mô hình một cửa tập trung, hiện đại.
Thứ ba, giảm tầng nấc trung gian, tăng cường ứng dụng công nghệ trong quản trị.
Việc tổ chức lại bộ máy theo mô hình chính quyền địa phương hai cấp đã góp phần giảm bớt các khâu trung gian trong chỉ đạo, điều hành, qua đó, rút ngắn thời gian xử lý công việc và tăng tính chủ động cho chính quyền cơ sở. Cùng với đó, việc đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý, điều hành đã tạo điều kiện để chính quyền cơ sở chuyển dần từ phương thức làm việc thủ công sang phương thức làm việc dựa trên quy trình số hóa.
Trong điều kiện quy mô địa bàn và dân số tăng lên sau sáp nhập, ứng dụng công nghệ trở thành công cụ quan trọng hỗ trợ hoạt động điều hành. Việc quản lý hồ sơ, theo dõi tiến độ giải quyết công việc và trao đổi thông tin giữa các bộ phận được thực hiện thuận lợi hơn, góp phần nâng cao năng suất lao động của đội ngũ công chức cơ sở. Những chuyển biến này cho thấy, phương thức điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh đang từng bước tiệm cận với yêu cầu của mô hình quản trị đô thị hiện đại.
Thứ tư, năng lực quản lý dân cư, quy hoạch và cung ứng dịch vụ công được nâng cao.
Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, quy mô quản lý của mỗi phường, xã, đặc khu được mở rộng, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tổ chức quản lý dân cư, quy hoạch không gian đô thị và triển khai các chương trình phát triển kinh tế – xã hội. Việc hợp nhất các đơn vị hành chính nhỏ giúp chính quyền cơ sở có cái nhìn tổng thể hơn trong quản lý địa bàn, tránh tình trạng manh mún, phân tán nguồn lực như trước.
Bên cạnh đó, việc tổ chức lại các khu phố, ấp theo hướng tinh gọn đã góp phần nâng cao hiệu quả điều hành ở cấp cơ sở. Từ chỗ tồn tại hàng chục nghìn tổ dân phố, tổ nhân dân với cơ chế hoạt động phân tán, Thành phố đã sắp xếp lại thành hệ thống khu phố, ấp với quy mô phù hợp hơn. Sự thay đổi này tạo điều kiện để chính quyền cơ sở tập trung nguồn lực, nâng cao chất lượng quản lý và cung ứng dịch vụ công cho người dân.
Bên cạnh những kết quả bước đầu, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh sau khi sắp xếp đơn vị hành chính và vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp cũng bộc lộ nhiều khó khăn, thách thức.
(1) Áp lực nhân sự và khả năng thích ứng tổ chức tăng mạnh do quy mô địa bàn lớn trong khi phân bổ biên chế mang tính tương đối đồng đều.
Sau sắp xếp, số lượng đơn vị hành chính cơ sở giảm mạnh; đồng thời, mô hình tổ chức mới đòi hỏi bộ máy tinh gọn, vận hành theo quy trình chuẩn hóa. Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy, quy mô dân số, mật độ kinh tế và khối lượng công việc giữa các địa bàn là rất khác nhau, trong khi chỉ tiêu biên chế lại có xu hướng phân bổ tương đối đồng đều dẫn đến nguy cơ quá tải tại các đơn vị đông dân, khối lượng hồ sơ lớn. Quá trình điều chỉnh này tạo ra sự xáo trộn nhất định về bố trí nhân sự và tâm lý làm việc, nhất là trong bối cảnh nhiều công chức phải dịch chuyển vị trí công tác (từ cấp huyện về cấp xã, hoặc từ địa bàn này sang địa bàn khác) làm gia tăng chi phí thích ứng và áp lực điều hành của chính quyền cơ sở.
(2) Nguy cơ suy giảm hiệu suất xử lý công việc.
Số lượng công chức và lực lượng hỗ trợ ở cấp cơ sở tuy vẫn lớn về mặt tuyệt đối (5.100 công chức và 7.758 người hoạt động không chuyên trách sau ngày 01/7/2025), nhưng so với yêu cầu quản trị trên địa bàn rộng hơn và khối lượng thủ tục hành chính lớn hơn, áp lực công việc tăng rõ rệt. Đáng chú ý, việc sắp xếp tổ chức dân cư theo hướng tinh gọn đã tạo ra thay đổi lớn về những “cánh tay nối dài” hỗ trợ điều hành ở cơ sở: trước ngày 01/7/2025 có 43.239 tổ dân phố/tổ nhân dân, sau sắp xếp chấm dứt và thay bằng 5.242 khu phố. Số người hoạt động không chuyên trách giảm rất mạnh từ 64.309 xuống 7.7852. Sự thu hẹp này giúp tinh gọn bộ máy nhưng cũng đặt ra thách thức trong việc duy trì hiệu suất xử lý công việc thường xuyên, đặc biệt đối với các thủ tục hành chính có tần suất cao và yêu cầu phối hợp nhanh, như: đăng ký kinh doanh, giấy phép xây dựng… Nếu không có phương thức điều hành hiệu quả và cơ chế phân bổ nguồn lực hợp lý, nguy cơ “giảm tốc” trong giai đoạn đầu vận hành mô hình mới rất dễ xảy ra.
(3) Mô hình một cửa và mạng lưới điểm tiếp nhận – trả kết quả chưa vận hành ổn định do thiếu quy chế tổ chức hoạt động và hướng dẫn phân cấp, ủy quyền rõ ràng, cụ thể.
Sắp xếp bộ máy kéo theo thay đổi lớn về tổ chức cung ứng dịch vụ hành chính công. Ở cấp sở, số điểm tiếp nhận – trả kết quả giảm từ 21 xuống 16 (giảm 5 điểm, tương đương 23,8%). Ở cấp cơ sở, 168 trung tâm phục vụ hành chính công được tổ chức tại phường, xã, đặc khu; đồng thời số điểm tiếp nhận – trả kết quả giảm từ 306 xuống 168 (giảm 138 điểm, tương đương 45,1%)3. Việc tinh gọn đầu mối có thể tạo điều kiện tập trung nguồn lực nhưng trong thực tiễn lại phát sinh yêu cầu cấp bách về quy chế vận hành, phân định chức năng, nhiệm vụ, quy trình phối hợp và cơ chế ủy quyền. Hơn nữa, điểm nghẽn quan trọng là mô hình điểm tiếp nhận – trả kết quả chưa được tổ chức theo hướng “một cấp” thống nhất trực thuộc UBND Thành phố, trong khi quy chế tổ chức hoạt động và hướng dẫn phân cấp, phân quyền phục vụ cải cách thủ tục hành chính còn thiếu hoặc chưa cụ thể. Sự thiếu đồng bộ này khiến một số hoạt động vận hành trung tâm/điểm tiếp nhận chưa ổn định, tác động trực tiếp đến hiệu quả điều hành và trải nghiệm của người dân, doanh nghiệp.
(4) Động lực đổi mới sáng tạo và cơ chế trao quyền, tự chủ cho chính quyền cơ sở chưa tương xứng với yêu cầu điều hành trong mô hình mới.
Trong bối cảnh địa bàn rộng hơn, nhiệm vụ phức tạp hơn, chính quyền cơ sở cần có không gian chủ động để tổ chức thực thi và giải quyết vấn đề linh hoạt. Tuy nhiên, cơ chế ưu đãi, khuyến khích sáng tạo ở cấp cơ sở chưa đủ mạnh, môi trường thúc đẩy sáng kiến chưa rõ nét, trong khi cơ chế tự chủ tài chính gắn lợi ích kinh tế chưa thực sự phù hợp. Đồng thời, phân cấp, phân quyền, trao quyền cho cơ sở “chưa đủ mạnh và toàn quyền” để quyết nghị các chính sách đặc thù theo nhu cầu quản trị địa bàn. Hạn chế này làm giảm mức độ chủ động của chính quyền cơ sở, khiến hoạt động điều hành dễ rơi vào trạng thái “đợi hướng dẫn”, khó phát huy tính linh hoạt và trách nhiệm giải trình trong xử lý các vấn đề phát sinh nhanh ở đô thị lớn.
3. Giải pháp đổi mới hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh
Một là, hoàn thiện mô hình tổ chức và vận hành Trung tâm Phục vụ hành chính công theo hướng thống nhất, chuyên nghiệp.
Cần sớm hoàn thiện khung pháp lý và quy chế tổ chức, hoạt động của Trung tâm Phục vụ hành chính công theo hướng rõ chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và mối quan hệ công tác với các cơ quan chuyên môn. Trung tâm cần được xác định là đầu mối thống nhất trong tiếp nhận, giải quyết và trả kết quả thủ tục hành chính, hạn chế tối đa tình trạng phân tán đầu mối hoặc chồng chéo trách nhiệm. Việc vận hành trung tâm cần gắn với quy trình chuẩn hóa, phân định rõ trách nhiệm của từng khâu, từng cá nhân, qua đó, nâng cao tính minh bạch và khả năng kiểm soát trong điều hành. Đồng thời, cần tăng cường các điều kiện bảo đảm cho hoạt động của Trung tâm Phục vụ hành chính công, bao gồm: nhân lực chuyên trách, cơ sở vật chất và hạ tầng kỹ thuật phù hợp với khối lượng công việc ngày càng lớn. Khi trung tâm được tổ chức và vận hành ổn định, đây sẽ là công cụ quan trọng giúp chính quyền cơ sở nâng cao hiệu quả điều hành, giảm áp lực cho các phòng chuyên môn và cải thiện chất lượng phục vụ người dân, doanh nghiệp.
Hai là, đổi mới phương thức quản trị, điều hành theo hướng hiện đại, giảm trung gian và tăng tính chủ động của chính quyền cơ sở.
Trong bối cảnh địa bàn quản lý mở rộng và khối lượng công việc gia tăng, cần chuyển mạnh sang phương thức quản trị hiện đại, lấy hiệu quả, kết quả đầu ra và chất lượng phục vụ làm thước đo chủ yếu. Theo đó, cần tiếp tục rà soát, tinh giản các khâu trung gian trong quy trình điều hành, bảo đảm mệnh lệnh hành chính được truyền đạt nhanh chóng, thông suốt từ Thành phố đến cơ sở. Việc giảm tầng nấc trung gian sẽ rút ngắn thời gian xử lý công việc, tăng tính chủ động cho chính quyền cơ sở trong tổ chức thực thi nhiệm vụ. Cùng với đó, cần đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý, điều hành, từ khâu tiếp nhận thông tin, xử lý công việc đến theo dõi, giám sát kết quả thực hiện. Đổi mới phương thức điều hành cũng đòi hỏi cần thay đổi tư duy từ “quản lý hành chính” sang “quản trị phục vụ”. Chính quyền cơ sở cần chủ động hơn trong việc nắm bắt nhu cầu của người dân, doanh nghiệp, kịp thời điều chỉnh phương thức điều hành để đáp ứng yêu cầu thực tiễn thay vì chỉ chờ hướng dẫn từ cấp trên. Khi phương thức điều hành được đổi mới theo hướng linh hoạt, hiện đại, chính quyền cơ sở sẽ có khả năng thích ứng tốt hơn, nhất là với những biến động trong giai đoạn chuyển tiếp hiện tại.
Ba là, hoàn thiện cơ chế phân bổ, sử dụng và quản lý nhân sự gắn với vị trí việc làm và khối lượng công việc thực tế.
Để thực hiện có hiệu quả giải pháp này cần đổi mới mạnh mẽ công tác phân bổ và sử dụng nhân sự theo hướng gắn chặt với vị trí việc làm, quy mô dân số và khối lượng công việc thực tế của từng địa bàn. Theo đó, trước hết cần rà soát, hoàn thiện đề án vị trí việc làm ở cấp cơ sở, bảo đảm mỗi vị trí có mô tả công việc rõ ràng, tránh chồng chéo hoặc bỏ trống nhiệm vụ. Việc phân bổ biên chế cần linh hoạt hơn, có tính đến sự khác biệt về quy mô, mật độ dân cư và đặc thù kinh tế – xã hội giữa các phường, xã, đặc khu, thay vì áp dụng cứng nhắc một khung biên chế tương đối đồng đều. Điều này sẽ giúp giảm tình trạng quá tải tại các địa bàn đông dân và nâng cao hiệu quả sử dụng nguồn nhân lực hiện có. Bên cạnh đó, cần chú trọng công tác đào tạo, bồi dưỡng để nâng cao năng lực thích ứng của đội ngũ công chức trong điều kiện thay đổi mô hình tổ chức. Việc dịch chuyển vị trí công tác cần đi kèm với hỗ trợ về chuyên môn, kỹ năng và tâm lý nhằm giúp công chức nhanh chóng ổn định và phát huy năng lực. Đồng thời, cần đổi mới công tác đánh giá cán bộ, công chức theo hướng gắn với kết quả thực hiện nhiệm vụ và chất lượng phục vụ người dân, qua đó, tạo động lực nâng cao hiệu suất làm việc trong điều kiện nguồn lực hạn chế.
Bốn là, đẩy mạnh phân cấp, phân quyền, trao quyền tự chủ gắn với trách nhiệm giải trình cho chính quyền cơ sở.
Khi địa bàn quản lý mở rộng và vấn đề phát sinh ngày càng đa dạng, chính quyền cơ sở cần có đủ thẩm quyền và nguồn lực để chủ động giải quyết công việc, thay vì phụ thuộc quá nhiều vào chỉ đạo chi tiết từ cấp trên. Do vậy, cần tiếp tục rà soát, đề xuất điều chỉnh các quy định về phân cấp, phân quyền theo hướng rõ ràng, cụ thể và phù hợp với năng lực thực thi của chính quyền cơ sở. Những lĩnh vực gắn trực tiếp với đời sống dân sinh và quản lý đô thị cần được trao quyền nhiều hơn cho cấp cơ sở, đi kèm với cơ chế kiểm soát và trách nhiệm giải trình minh bạch. Việc trao quyền phải được thực hiện đồng bộ với phân bổ nguồn lực và tăng cường năng lực cán bộ, tránh tình trạng “trao quyền trên giấy” nhưng thiếu điều kiện thực hiện. Bên cạnh đó, cần mở rộng cơ chế tự chủ tài chính ở mức độ phù hợp, tạo điều kiện để chính quyền cơ sở chủ động hơn trong sử dụng nguồn lực cho hoạt động điều hành và cải thiện chất lượng dịch vụ công. Khi quyền hạn và trách nhiệm được gắn kết chặt chẽ, chính quyền cơ sở sẽ có động lực đổi mới, sáng tạo và nâng cao hiệu quả điều hành.
Năm là, tăng cường cơ chế khuyến khích đổi mới sáng tạo và phát huy vai trò của người dân trong hoạt động điều hành.
Khi nguồn lực của Nhà nước có hạn, việc huy động trí tuệ và sự đồng thuận xã hội là yếu tố quan trọng giúp chính quyền cơ sở giải quyết tốt các vấn đề phát sinh. Do đó, trong thời gian tới, cần xây dựng cơ chế khuyến khích sáng kiến, cải tiến phương thức điều hành ở cấp cơ sở, gắn kết quả đổi mới với đánh giá, khen thưởng và ghi nhận thành tích của tập thể, cá nhân. Đồng thời, cần mở rộng các kênh tiếp nhận ý kiến, phản ánh, kiến nghị của người dân và doanh nghiệp, coi đây là nguồn thông tin quan trọng để điều chỉnh hoạt động điều hành cho phù hợp với thực tiễn. Việc phát huy dân chủ cơ sở không chỉ góp phần nâng cao tính minh bạch và trách nhiệm giải trình mà còn giúp chính quyền cơ sở tăng cường sự đồng thuận xã hội, giảm xung đột và nâng cao hiệu quả quản trị. Khi người dân được tham gia tích cực vào quá trình điều hành, mô hình chính quyền địa phương hai cấp sẽ có nền tảng vững chắc để vận hành ổn định và bền vững trong giai đoạn hiện nay.
4. Kết luận
Thực tiễn sắp xếp đơn vị hành chính và vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp trên địa bàn thành phố cho thấy, bên cạnh những kết quả bước đầu tích cực, như: tinh gọn bộ máy, chuẩn hóa tổ chức, từng bước cải thiện phương thức điều hành và cung ứng dịch vụ công, hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở vẫn bộc lộ nhiều khó khăn, thách thức đáng kể. Những hạn chế này liên quan đến áp lực nhân sự và khối lượng công việc, sự chưa ổn định trong vận hành các thiết chế hành chính cũng như những bất cập trong cơ chế phân cấp, trao quyền và khuyến khích đổi mới sáng tạo ở cấp cơ sở. Trước thực trạng đó, việc nghiên cứu, đánh giá một cách khách quan, toàn diện hoạt động điều hành của chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh để đề xuất các giải pháp đổi mới phù hợp là hết sức cần thiết. Các giải pháp được đề xuất sẽ góp phần nâng cao hiệu quả điều hành chính quyền cơ sở ở TP. Hồ Chí Minh một cách thực chất, đồng bộ, bảo đảm vận hành hiệu quả mô hình chính quyền địa phương hai cấp, đáp ứng yêu cầu quản trị đô thị hiện đại và phục vụ người dân, doanh nghiệp ngày càng tốt hơn.
Chú thích:
1, 2, 3. Ủy ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh (2025). Quyết định số 645/QĐ-UBND ngày 18/02/2025 về việc phê duyệt Đề án tổng thể sắp xếp tổ chức bộ máy hành chính cơ quan chuyên môn, đơn vị sự nghiệp công lập thuộc Ủy ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh, Ủy ban nhân dân thành phố Thủ Đức, các quận, huyện.
Tài liệu tham khảo:
1. Chính phủ (2024). Nghị định số 84/2024/NĐ-CP ngày 10/7/2024 về thí điểm phân cấp quản lý nhà nước một số lĩnh vực cho chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh.
2. Chính phủ (2025). Nghị định số 150/2025/NĐ-CP ngày 12/6/2025 về quy định tổ chức các cơ quan chuyên môn thuộc Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương và Ủy ban nhân dân xã, phường, đặc khu thuộc tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương.
3. Hội đồng nhân dân TP. Hồ Chí Minh (2024). Nghị quyết số 11/NQ-HĐND ngày 14/3/2024 về thành lập, chia tách, sáp nhập, đổi tên khu phố, ấp trên địa bàn TP. Hồ Chí Minh.
4. Quốc hội (2025). Luật Tổ chức chính quyền địa phương năm 2025.
5. Quốc hội (2023). Nghị quyết số 98/2023/QH15 ngày 24/6/2023 về thí điểm một số cơ chế, chính sách đặc thù phát triển Thành phố Hồ Chí Minh.
6. Quốc hội (2025). Nghị quyết số 1685/NQ-UBTVQH15 ngày 16/6/2025 về sắp xếp các đơn vị hành chính cấp xã của Thành phố Hồ Chí Minh năm 2025.
7. Ủy ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh (2023). Quyết định số 3009/QĐ-UBND ngày 24/7/2023 về ban hành kế hoạch sắp xếp khu phố, ấp trên địa bàn TP. Hồ Chí Minh theo quy định của Trung ương.
8. Những thuận lợi và khó khăn trong xây dựng chính quyền địa phương hai cấp tại TP. Hồ Chí Minh thời gian qua. https://www.quanlynhanuoc.vn/2026/01/30/nhung-thuan-loi-va-kho-khan-trong-xay-dung-chinh-quyen-dia-phuong-hai-cap-tai-tp-ho-chi-minh-thoi-gian-qua/



