Enhancing the role of local government in fostering ecological culture among residents in Đak Lak Province
ThS. Vũ Thị Ngọc
Trường Chính trị tỉnh Đắk Lắk
(Quanlynhanuoc.vn) – Xây dựng văn hóa sinh thái là một yêu cầu quan trọng trong phát triển bền vững, đặc biệt là đối với các địa phương có điều kiện tự nhiên và văn hóa đa dạng. Trên cơ sở phân tích sự cần thiết, bài viết đề xuất một số giải pháp trọng tâm nhằm phát huy vai trò của chính quyền địa phương, gồm: tiếp tục hoàn thiện và tổ chức thực hiện chính sách phát triển gắn với văn hóa sinh thái; tăng cường vai trò định hướng và tổ chức giáo dục văn hóa sinh thái; nâng cao hiệu lực quản lý, giám sát và thực thi pháp luật về bảo vệ môi trường; phát huy vai trò điều phối của chính quyền trong kết nối các chủ thể…, góp phần hướng tới phát triển bền vững ở tỉnh Đắk Lắk hiện nay.
Từ khóa: Chính quyền địa phương; văn hóa sinh thái; phát huy; xây dựng; người dân.
Abstract: Fostering ecological culture is a key requirement for sustainable development, especially in localities with diverse natural and cultural characteristics. On the basis of analyzing this necessity, the article proposes several key solutions to enhance the role of local government, including: further improving and effectively implementing development policies associated with ecological culture; strengthening the orienting and educational role of local authorities in fostering ecological awareness and values; enhancing the effectiveness of governance, supervision, and law enforcement in environmental protection; and promoting the coordinating role of local government in linking relevant stakeholders. These solutions contribute to sustainable development in Đắk Lắk Province in the current context.
Keywords: Local government; ecological culture; promoting; building; people.
1. Đặt vấn đề
Tỉnh Đắk Lắk hiện nay được thành lập theo Nghị quyết số 202/2025/QH15 ngày 12/6/2025 của Quốc hội về sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh, trên cơ sở sáp nhập tỉnh Đắk Lắk (cũ) và tỉnh Phú Yên (cũ). Sau sáp nhập, tỉnh có diện tích tự nhiên 18.096,40 km², đứng thứ 3 trong tổng số 34 tỉnh, thành phố cả nước; dân số đạt 3.346.853 người1. Về không gian lãnh thổ, Đắk Lắk hiện thuộc cả hai vùng duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên; phía Bắc giáp Gia Lai, phía Tây giáp tỉnh Mondulkiri của Campuchia với khoảng 72 km đường biên giới, phía Nam giáp Khánh Hòa và Lâm Đồng, phía Đông giáp Biển Đông với đường bờ biển dài khoảng 189 km, thuộc nhóm các địa phương có bờ biển dài của cả nước.
Văn hóa sinh thái của người dân tỉnh Đắk Lắk được hiểu là tổng hòa các giá trị tinh thần, chuẩn mực xã hội và phương thức ứng xử được hình thành, bồi đắp lâu dài trong quá trình con người chung sống, thích nghi và cải biến tự nhiên vùng Tây Nguyên, phản ánh mối quan hệ hài hòa, tôn trọng và gắn bó hữu cơ giữa con người với rừng, đất, nước và hệ sinh thái bản địa. Văn hóa sinh thái ở Đắk Lắk không chỉ thể hiện ở tri thức và tập quán truyền thống của các dân tộc tại chỗ trong khai thác, sử dụng tài nguyên thiên nhiên một cách chừng mực mà còn được kết tinh trong niềm tin, tín ngưỡng, luật tục, lễ hội và lối sống cộng đồng, qua đó điều chỉnh hành vi con người theo hướng bảo vệ cân bằng sinh thái. Trên nền tảng ấy, văn hóa sinh thái của người dân Đắk Lắk vừa mang tính bản địa sâu sắc, vừa là nền tảng tinh thần để chuyển hóa yêu cầu bảo vệ môi trường từ sự tuân thủ mang tính cưỡng bách sang ý thức tự giác, góp phần duy trì bền vững hệ sinh thái, bảo tồn bản sắc văn hóa và định hướng phát triển kinh tế – xã hội hài hòa với thiên nhiên trong bối cảnh mới.
2. Vai trò của chính quyền địa phương trong việc xây dựng văn hóa sinh thái của người dân
Xét từ đặc điểm điều kiện tự nhiên và không gian sinh thái, Đắk Lắk là địa phương có cấu trúc sinh thái đa dạng và phức hợp, nơi hội tụ và giao thoa giữa cao nguyên, rừng và không gian ven biển. Sự đa dạng này vừa tạo ra lợi thế đặc biệt cho phát triển kinh tế – xã hội, nhất là trong các lĩnh vực nông nghiệp, du lịch sinh thái, kinh tế biển và dịch vụ, vừa đặt ra những thách thức lớn trong quản lý tài nguyên, bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu. Việc hợp nhất không gian biển từ Phú Yên đã bổ sung cho Đắk Lắk một dải tài nguyên biển – đảo giàu tiềm năng, với nhiều hệ sinh thái và cảnh quan đặc sắc, như: mũi Đại Lãnh, vịnh Vũng Rô, các bãi biển hoang sơ, làng chài ven biển và không gian văn hóa biển đặc trưng. Sự thay đổi địa giới hành chính không chỉ mở rộng không gian phát triển mà còn làm biến đổi căn bản cấu trúc sinh thái – văn hóa của tỉnh: từ một địa phương gắn chủ yếu với hình ảnh đại ngàn, Đắk Lắk nay trở thành tỉnh có khả năng kết nối trải nghiệm từ rừng đến biển, từ văn hóa bản địa Tây Nguyên đến văn hóa biển duyên hải, qua đó tạo dư địa mới cho phát triển bền vững. Trong bối cảnh đó, Đắk Lắk sở hữu nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, cảnh quan đa dạng cùng nền văn hóa bản địa giàu bản sắc, song cũng đối mặt với nguy cơ suy thóai môi trường, xung đột lợi ích trong khai thác tài nguyên và những tác động ngày càng rõ nét của biến đổi khí hậu. Vì vậy, xây dựng văn hóa sinh thái không thể chỉ dừng lại ở nhận thức cá nhân hay các phong trào tự phát của cộng đồng mà đòi hỏi sự tham gia chủ động, có tổ chức và mang tính điều tiết thống nhất của chính quyền địa phương.
Xét từ thực tiễn phát triển kinh tế – xã hội, quá trình mở rộng không gian phát triển, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và chuyển dịch cơ cấu kinh tế ở tỉnh Đắk Lắk đã và đang làm gia tăng mạnh mẽ các hoạt động sản xuất – kinh doanh và dịch vụ. Những biến đổi này, một mặt tạo động lực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và cải thiện đời sống vật chất của người dân, nhưng mặt khác cũng làm gia tăng đáng kể áp lực đối với tài nguyên rừng, đất, nước và chất lượng môi trường sống. Thực tiễn cho thấy, việc mở rộng sản xuất nông, lâm nghiệp và thủy sản, khai thác tài nguyên phục vụ phát triển công nghiệp, xây dựng kết cấu hạ tầng và phát triển du lịch, nếu thiếu sự quản lý và kiểm soát chặt chẽ, dễ dẫn đến tình trạng khai thác quá mức tài nguyên, suy thóai môi trường và gia tăng các rủi ro sinh thái. Trong bối cảnh đó, nếu không có sự quản lý thống nhất, định hướng kịp thời và điều phối hiệu quả của chính quyền địa phương, các mục tiêu phát triển kinh tế có nguy cơ bị tách rời khỏi yêu cầu bảo vệ môi trường và gìn giữ các giá trị văn hóa truyền thống gắn với tự nhiên. Hệ quả không chỉ dừng lại ở sự suy giảm các nguồn lực sinh thái mà còn biểu hiện ở quá trình xói mòn các chuẩn mực ứng xử văn hóa vốn được hình thành, duy trì trong mối quan hệ hài hoà giữa con người và tự nhiên. Điều này tác động trực tiếp đến nền tảng hình thành văn hóa sinh thái của cộng đồng dân cư, làm suy yếu khả năng tự điều chỉnh hành vi sinh thái trong đời sống xã hội. Do đó, phát huy vai trò của chính quyền địa phương có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc định hướng mô hình phát triển, điều tiết lợi ích giữa các chủ thể kinh tế – xã hội và lồng ghép các giá trị văn hóa sinh thái vào quá trình hoạch định, tổ chức và thực thi các hoạt động phát triển.
Trong khi đó, ở góc độ quản lý nhà nước, chính quyền địa phương là chủ thể trực tiếp tổ chức thực hiện đường lối, chủ trương của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước về bảo vệ môi trường và phát triển bền vững; đồng thời là cấp quản lý gần dân nhất, có điều kiện nắm bắt sát thực các đặc điểm tự nhiên, kinh tế – xã hội và văn hóa của địa phương. Với vị trí đó, chính quyền địa phương giữ vai trò then chốt trong việc cụ thể hóa các định hướng chiến lược và yêu cầu pháp lý thành chương trình, kế hoạch và biện pháp quản lý phù hợp với điều kiện thực tiễn của tỉnh. Thông qua hệ thống chính sách, quy hoạch, kế hoạch phát triển; công tác tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức; cùng hoạt động kiểm tra, giám sát và xử lý vi phạm, chính quyền địa phương có khả năng tổ chức, điều tiết hành vi xã hội theo hướng thân thiện với môi trường, từng bước chuyển hóa các chuẩn mực pháp lý mang tính bắt buộc thành chuẩn mực ứng xử mang tính tự giác. Qua đó, các giá trị văn hóa sinh thái được nội tâm hóa và thực hành thường xuyên trong đời sống cộng đồng. Sau sắp xếp, tỉnh Đắk Lắk có 102 đơn vị hành chính cấp xã (88 xã, 14 phường), 13 sở, ngành chuyên môn thuộc Ủy ban nhân dân tỉnh, cùng 2 ban quản lý và 11 đơn vị sự nghiệp công lập trực thuộc2. Trong bối cảnh đó, phát huy vai trò của chính quyền địa phương không chỉ nhằm nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước về bảo vệ môi trường, mà còn có ý nghĩa quyết định trong việc hình thành, củng cố và lan tỏa các giá trị văn hóa sinh thái, tạo nền tảng tinh thần – xã hội cho phát triển bền vững của tỉnh Đắk Lắk hiện nay.
Xét từ đặc điểm xã hội và văn hóa, Đắk Lắk là không gian cư trú đa dân tộc, nơi hình thành và tích lũy hệ thống tập quán, lối sống, tri thức sinh thái bản địa phong phú trong quá trình cộng cư lâu dài dưới những điều kiện tự nhiên đặc thù. Trong các cộng đồng dân cư, nhất là đồng bào dân tộc thiểu số, nhiều giá trị tích cực về ứng xử hài hoà với rừng, đất, nước và môi trường sống vẫn được bảo lưu, góp phần duy trì cân bằng sinh thái và bảo vệ tài nguyên thiên nhiên. Sau sáp nhập, Đắk Lắk trở thành địa bàn giao thoa giữa văn hóa cao nguyên, văn hóa bản địa với văn hóa biển và đồng bằng. Sự đa dạng này thể hiện qua sự hiện diện của các cộng đồng dân tộc như: Êđê, M’nông, Jarai, Chăm…, cùng hệ thống lễ hội, phong tục tập quán, làng nghề truyền thống và các thiết chế văn hóa cộng đồng. Nhiều buôn làng vẫn lưu giữ các giá trị văn hóa nguyên bản, trong đó có những tri thức và chuẩn mực ứng xử sinh thái mang ý nghĩa bền vững.
3. Một số hạn chế, bất cập
Trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, đô thị hóa và hội nhập kinh tế, các giá trị văn hóa truyền thống và tri thức sinh thái bản địa cũng đang phải đối mặt với nguy cơ mai một, biến đổi hoặc bị lấn át bởi lối sống và phương thức sản xuất, tiêu dùng thiếu bền vững.
Thực tiễn cho thấy, tại một số khu vực có tiềm năng sinh thái và văn hóa, công tác đầu tư, quản lý và khai thác còn chưa tương xứng, thậm chí mang tính tự phát, gây tác động tiêu cực đến môi trường và cảnh quan địa phương. Nhận thức của một bộ phận người dân về giá trị văn hóa sinh thái còn hạn chế, thể hiện qua các hành vi ứng xử chưa phù hợp như xâm hại rừng, săn bắt động vật hoang dã, xả rác không đúng quy định, làm gia tăng áp lực lên các hệ sinh thái tự nhiên. Bên cạnh đó, “chưa có nhiều cơ chế, chính sách hiệu quả nhằm khai thác, phát huy các giá trị văn hóa”3.
Việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của đồng bào các dân tộc, tiêu biểu như không gian văn hóa cồng chiêng và các lễ hội truyền thống, ở nhiều nơi vẫn phụ thuộc chủ yếu vào sự hỗ trợ của Nhà nước và các tổ chức bên ngoài. Vai trò chủ động, tự quản của cộng đồng dân cư chưa được phát huy đầy đủ. Hoạt động khai thác rừng, đất và nước tại một số khu vực còn thiếu bền vững, làm gia tăng nguy cơ suy thóai môi trường và suy giảm đa dạng sinh học, qua đó ảnh hưởng trực tiếp đến nền tảng của văn hóa sinh thái địa phương.
Ở góc độ quản lý nhà nước, hệ thống chính sách, pháp luật và tổ chức bộ máy ứng phó với biến đổi khí hậu còn chậm và thiếu đồng bộ; tình trạng chồng chéo về chức năng, nhiệm vụ giữa các sở, ngành và địa phương vẫn tồn tại, “công tác chỉ đạo, điều hành của bộ máy chính quyền các cấp, cải cách thủ tục hành chính chưa đáp ứng yêu cầu trong quá trình đổi mới. Năng lực của đội ngũ cán bộ, công chức, nhất là ở cơ sở, có nơi còn hạn chế, chất lượng chưa đồng đều…”4. Ý thức chấp hành pháp luật về bảo vệ môi trường của một bộ phận doanh nghiệp chưa nghiêm; đầu tư cho đổi mới công nghệ xử lý môi trường còn hạn chế, tình trạng vận hành không thường xuyên hệ thống xử lý chất thải và không thực hiện đầy đủ các cam kết môi trường vẫn diễn ra. Vì vậy, nếu thiếu định hướng và điều tiết phù hợp, quá trình phát triển có thể làm gián đoạn sự truyền nối các giá trị văn hóa sinh thái, suy giảm vai trò chủ động của cộng đồng trong bảo vệ môi trường.
4. Giải pháp phát huy vai trò chính quyền địa phương trong xây dựng văn hóa sinh thái của người dân ở tỉnh Đắk Lắk
Một là, tiếp tục hoàn thiện và tổ chức thực hiện chính sách phát triển gắn với văn hóa sinh thái.
Tỉnh Đắk Lắk cần đặc biệt chú trọng việc số hóa quy hoạch không gian, tích hợp các dữ liệu về rừng và biển lên hệ thống thông tin địa lý (GIS) để bảo đảm tính minh bạch và thống nhất trong quản lý. Trên cơ sở đó, chính quyền địa phương cần ban hành và tổ chức thực hiện đồng bộ các chính sách hỗ trợ, khuyến khích phát triển nông nghiệp hữu cơ, nông nghiệp sinh thái phù hợp với điều kiện tự nhiên, thổ nhưỡng và truyền thống canh tác của từng vùng trong tỉnh. Thông qua các công cụ chính sách về đất đai, tín dụng, khoa học – công nghệ và tổ chức sản xuất, cần tạo động lực để người dân và các chủ thể kinh tế chuyển đổi phương thức sản xuất theo hướng giảm thiểu sử dụng tài nguyên, hạn chế ô nhiễm môi trường, góp phần bảo tồn tài nguyên đất, nước và đa dạng sinh học.
Đối với phát triển nông nghiệp sinh thái, chính quyền địa phương tỉnh Đắk Lắk cần định hướng, hỗ trợ và quản lý chặt chẽ việc phát triển các mô hình du lịch sinh thái cộng đồng, gắn kết hài hòa giữa khai thác giá trị cảnh quan tự nhiên với bảo tồn hệ sinh thái và gìn giữ bản sắc văn hóa của các cộng đồng dân tộc. Việc phát triển du lịch sinh thái cần được đặt trong khuôn khổ quy hoạch tổng thể, có tiêu chí rõ ràng về bảo vệ môi trường và sự tham gia của cộng đồng, tránh xu hướng thương mại hóa quá mức làm suy giảm các giá trị sinh thái và văn hóa. Đồng thời, chính quyền các cấp cần phát huy vai trò điều phối và lồng ghép chính sách, bảo đảm sự thống nhất giữa mục tiêu phát triển kinh tế và yêu cầu xây dựng văn hóa sinh thái trong quá trình tổ chức thực hiện. Thông qua việc huy động và sử dụng hiệu quả các nguồn lực xã hội, khuyến khích sự tham gia của doanh nghiệp, hợp tác xã và cộng đồng dân cư, chính quyền địa phương tạo điều kiện để các giá trị văn hóa sinh thái được thể chế hóa trong chính sách và chuyển hóa thành hành vi thực tiễn, góp phần hình thành nền tảng phát triển bền vững cho tỉnh Đắk Lắk.
Hai là, tăng cường vai trò định hướng và tổ chức giáo dục văn hóa sinh thái.
Chính quyền các cấp cần phát huy hiệu quả vai trò của các thiết chế văn hóa cơ sở như nhà văn hóa, trung tâm văn hóa – thể thao và hệ thống truyền thông cơ sở trong công tác tuyên truyền, phổ biến kiến thức và lan toả các giá trị văn hóa sinh thái trong cộng đồng dân cư, đẩy mạnh phát huy các giá trị di sản văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh quan trọng để phát triển bền vững. Hoạt động giáo dục, tuyên truyền cần được tổ chức theo hướng linh hoạt, phù hợp với điều kiện sinh hoạt và sinh kế của người dân, đặc biệt ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số, khu vực nông thôn và miền núi, nhằm bảo đảm tính thiết thực và khả năng tiếp nhận. Đồng thời, tăng cường giáo dục, tuyên truyền nâng cao ý thức, trách nhiệm việc khai thác, sử dụng tài nguyên một cách hợp lý, bảo vệ môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học và các giá trị cốt lõi về thiên nhiên, lịch sử, văn hóa. Chính quyền địa phương các cấp ở tỉnh Đắk Lắk cần thực hiện tốt vai trò định hướng nhận thức và dẫn dắt hành vi xã hội thông qua việc nêu gương, vận động, xây dựng và nhân rộng các mô hình cộng đồng tiêu biểu trong bảo vệ môi trường. Qua đó, từng bước hình thành thói quen ứng xử thân thiện với môi trường, góp phần chuyển hóa các giá trị văn hóa sinh thái từ nhận thức thành hành vi bền vững trong đời sống xã hội của tỉnh Đắk Lắk.
Ba là, nâng cao hiệu lực quản lý, giám sát và thực thi pháp luật về bảo vệ môi trường.
Chính quyền địa phương cần tăng cường hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước về bảo vệ môi trường, coi đây là điều kiện then chốt để bảo đảm việc xây dựng văn hóa sinh thái được triển khai một cách thực chất và bền vững. Trên cơ sở hệ thống pháp luật hiện hành, cần đẩy mạnh công tác kiểm tra, thanh tra và giám sát, kịp thời phát hiện và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, đặc biệt là phá rừng, lấn chiếm đất rừng, khai thác tài nguyên trái phép và xả thải gây ô nhiễm môi trường, qua đó nâng cao tính răn đe và củng cố kỷ cương pháp luật.
Tăng cường quản lý, bảo vệ và phục hồi rừng, nhất là rừng tự nhiên và rừng đầu nguồn, gắn trách nhiệm cụ thể của chính quyền cơ sở, lực lượng kiểm lâm và cộng đồng dân cư trong giám sát, phòng ngừa và xử lý vi phạm. Đồng thời, chú trọng quản lý môi trường các lưu vực sông lớn trên địa bàn tỉnh, như: các hệ thống sông liên quan đến sản xuất nông nghiệp, sinh hoạt và phát triển kinh tế, thông qua việc tổ chức quan trắc thường xuyên, kiểm soát nguồn thải và phối hợp liên ngành trong quản lý lưu vực. Tập trung nâng cao năng lực quản lý môi trường đối với các khu công nghiệp, cụm công nghiệp và vùng sản xuất tập trung, bảo đảm các dự án đầu tư tuân thủ nghiêm các quy định về đánh giá tác động môi trường và xử lý chất thải. Tăng cường phối hợp liên ngành và phát huy vai trò giám sát của cộng đồng, gắn trách nhiệm của cơ quan quản lý, chính quyền cơ sở, doanh nghiệp và người dân trong thực thi pháp luật về bảo vệ môi trường. Thông qua đó, từng bước hình thành môi trường pháp lý và xã hội thuận lợi để các chuẩn mực và hành vi văn hóa sinh thái được duy trì, củng cố và lan toả trong đời sống xã hội của tỉnh Đắk Lắk.
Bốn là, phát huy vai trò điều phối của chính quyền trong kết nối các chủ thể, bảo đảm sự hài hoà lợi ích giữa các chủ thể trong quá trình phát triển.
Nhiệm vụ trọng tâm mà tỉnh cần tập trung thực hiện là xây dựng, thực hiện các cơ chế tham vấn, đối thoại và hợp tác phù hợp, tạo điều kiện để người dân tham gia thực chất vào các khâu từ hoạch định, tổ chức thực hiện đến giám sát các chương trình, dự án phát triển gắn với bảo vệ môi trường và xây dựng văn hóa sinh thái.
Cùng với việc mở rộng sự tham gia của cộng đồng, chính quyền địa phương của tỉnh cũng cần tiếp tục định hướng và yêu cầu doanh nghiệp thực hiện đầy đủ trách nhiệm xã hội, trách nhiệm môi trường, coi đây là tiêu chí quan trọng trong thu hút đầu tư và tổ chức hoạt động sản xuất – kinh doanh. Đồng thời, cần khuyến khích các mô hình hợp tác công – tư, liên kết chuỗi giá trị theo hướng bền vững, “tiếp tục tái cơ cấu kinh tế, xác lập mô hình tăng trưởng mới… Tập trung phát triển kinh tế biển và du lịch thành động lực tăng trưởng. Qua đó, hạn chế các hoạt động phát triển gây tổn hại đến môi trường, tài nguyên và sinh kế lâu dài của người dân. Thông qua việc tăng cường kết nối, phối hợp hiệu quả giữa chính quyền, doanh nghiệp và cộng đồng dân cư, các giá trị văn hóa sinh thái từng bước được lan tỏa và nội tâm hóa trong đời sống xã hội, góp phần hình thành nền tảng xã hội bền vững cho sự phát triển lâu dài của tỉnh Đắk Lắk.
Xây dựng văn hóa sinh thái là yêu cầu tất yếu trong quá trình phát triển bền vững, đặc biệt đối với tỉnh Đắk Lắk, một địa phương có điều kiện tự nhiên, xã hội và văn hóa đa dạng, song cũng đang chịu nhiều áp lực từ quá trình phát triển kinh tế – xã hội. Thực tiễn cho thấy, không thể hình thành và lan tỏa các giá trị văn hóa sinh thái nếu thiếu vai trò định hướng, tổ chức, điều tiết của chính quyền địa phương. Do đó, cần triển khai đồng bộ hệ thống giải pháp để góp phần chuyển hóa các định hướng phát triển bền vững thành chuẩn mực ứng xử và hành vi xã hội, tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài của tỉnh Đắk Lắk trong giai đoạn phát triển mới.
Chú thích:
1. 2. Sáp nhập tỉnh Đắk Lắk và tỉnh Phú Yên để trở thành cực tăng trưởng mới ở Tây Nguyên và Duyên hải Nam Trung Bộ. https://tcnnld.vn/news/detail/68770/Sap-nhap-tinh-Dak-Lak-va-tinh-Phu-Yen-de-tro-thanh-cuc-tang-truong-moi-o-Tay-Nguyen-va-Duyen-hai-Nam-Trung-Bo.html
3. 4. Đảng bộ tỉnh Đắk Lắk (2025). Nghị quyết Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh lần thứ I, nhiệm kỳ 2025 – 2030.
Tài liệu tham khảo:
1. Quốc hội (2025). Nghị quyết số 202/2025/QH15 ngày 12/6/2025 về sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh.
2. Tỉnh ủy Đắk Lắk (2023). Báo cáo tổng kết 10 năm thực hiện Nghị quyết số 24-NQ/TW ngày 03/6/2013 của Ban chấp hành Trung ương (Khóa XI) về chủ động ứng phó với biến đổi khí hậu, tăng cường quản lý tài nguyên và bảo vệ môi trường, Đắk Lắk.
3. Phát triển du lịch tỉnh Đắk Lắk sau sáp nhập tỉnh: tận dụng lợi thế liên vùng để bứt phá. https://www.quanlynhanuoc.vn/2025/08/19/phat-trien-du-lich-tinh-dak-lak-sau-sap-nhap-tinh-tan-dung-loi-the-lien-vung-de-but-pha/



