Xây dựng đội ngũ giảng viên Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh đáp ứng yêu cầu mới

Building a faculty team at the Tây Ninh provincial Political School to meet new requirements

ThS. Huỳnh Minh Khởi
Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh

(Quanlynhanuoc.vn) – Bài viết phân tích yêu cầu nâng cao hiệu quả quản lý đội ngũ giảng viên Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh trong bối cảnh sáp nhập và thực hiện các định hướng lớn của Đại hội XIV của Đảng về phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao. Trên cơ sở làm rõ một số vấn đề lý luận về quản lý đội ngũ giảng viên trong các cơ sở đào tạo chính trị; đánh giá thực trạng công tác quản lý đội ngũ giảng viên tại Nhà trường, chỉ ra những kết quả đạt được, hạn chế và nguyên nhân. Từ đó, đề xuất hệ thống giải pháp đồng bộ nhằm nâng cao chất lượng quản lý, phát triển đội ngũ giảng viên đáp ứng yêu cầu đổi mới quản trị công, chuyển đổi số và chuẩn hóa đội ngũ trong giai đoạn mới.

Từ khóa: Quản lý đội ngũ giảng viên; trường chính trị tỉnh; nguồn nhân lực chất lượng cao; Đại hội XIV của Đảng; Tây Ninh.

Abstract: This article analyzes the need to enhance the effectiveness of faculty management at Tay Ninh Provincial Political School in the context of an organizational merger and the implementation of major orientations set forth by the 14th National Party Congress for developing high-quality human resources. After clarifying several theoretical issues concerning faculty management in political training institutions, the article assesses the current state of faculty management at the school, highlighting achievements, limitations, and their causes. On that basis, it proposes a set of comprehensive solutions to improve management quality and develop the faculty to meet the requirements of public governance reform, digital transformation, and staff standardization in the new period.

Keywords: Faculty management; provincial political schools; high-quality human resources; the 14th National Party Congress; Tay Ninh.

1. Đặt vấn đề

Đại hội XIV của Đảng xác định phát triển nguồn nhân lực, đặc biệt là nguồn nhân lực chất lượng cao, là một trong những đột phá chiến lược, gắn chặt với yêu cầu đổi mới quản trị quốc gia, thúc đẩy chuyển đổi số và nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý công. Trong tổng thể đó, đội ngũ cán bộ trong hệ thống chính trị giữ vai trò then chốt, vừa là chủ thể tổ chức thực thi, vừa là nhân tố quyết định chất lượng hoạch định và triển khai chính sách. Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh: “Nâng cao chất lượng nguồn nhân lực; thu hút, trọng dụng nhân tài, đẩy mạnh phát triển lực lượng sản xuất mới”1. Do đó, việc nâng cao chất lượng đào tạo, bồi dưỡng cán bộ trở thành yêu cầu cấp thiết, mang ý nghĩa nền tảng đối với tiến trình phát triển bền vững của đất nước.

Hệ thống trường chính trị tỉnh với chức năng là trung tâm đào tạo, bồi dưỡng cán bộ lãnh đạo, quản lý ở địa phương, có vị trí đặc biệt quan trọng trong hiện thực hóa các mục tiêu này. Chất lượng đội ngũ giảng viên của các nhà trường không chỉ quyết định trực tiếp đến chất lượng đào tạo mà còn tác động sâu sắc đến việc hình thành tư duy lý luận, năng lực thực tiễn và bản lĩnh chính trị của đội ngũ cán bộ cơ sở. Vì vậy, quản lý và xây dựng đội ngũ giảng viên theo hướng khoa học, hiện đại, hiệu quả là yêu cầu tất yếu trong bối cảnh mới.

Đối với Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh, gồm Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh (cũ) và Trường Chính trị tỉnh Long An (cũ), sau quá trình sáp nhập, Nhà trường đang đứng trước yêu cầu cấp bách về tái cấu trúc tổ chức, chuẩn hóa và nâng cao chất lượng đội ngũ giảng viên. Những thay đổi về quy mô, cơ cấu tổ chức và nhiệm vụ đào tạo không chỉ làm gia tăng áp lực về số lượng mà còn đặt ra yêu cầu cao hơn về chất lượng, tính chuyên nghiệp và năng lực thích ứng của đội ngũ. Điều này đòi hỏi công tác quản lý đội ngũ giảng viên phải được đổi mới toàn diện từ tư duy, phương thức đến công cụ quản lý, đáp ứng yêu cầu về nguồn nhân lực chất lượng cao theo tinh thần Đại hội XIV của Đảng.

2. Cơ sở quản lý đội ngũ giảng viên trong trường chính trị

Quản lý đội ngũ giảng viên trong trường chính trị bao gồm một hệ thống các hoạt động có tính liên kết chặt chẽ. Trước hết là công tác quy hoạch, tuyển dụng và sử dụng đội ngũ. Đây là khâu đầu vào mang tính quyết định bảo đảm lựa chọn được những giảng viên có phẩm chất chính trị vững vàng, trình độ chuyên môn phù hợp và tiềm năng phát triển. Quy hoạch đội ngũ cần gắn với chiến lược phát triển của nhà trường và yêu cầu chuẩn hóa chức danh, trong khi việc sử dụng phải bảo đảm đúng người, đúng việc, phát huy tối đa năng lực cá nhân.

Đại hội XIV chỉ rõ: “tập trung đột phá về phát triển con người, phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao”2. Đào tạo, bồi dưỡng và phát triển năng lực là nội dung trung tâm, có ý nghĩa lâu dài. Đối với giảng viên trường chính trị, yêu cầu không chỉ dừng ở tri thức lý luận mà còn phải có năng lực tổng kết thực tiễn, cập nhật kiến thức mới và đổi mới phương pháp giảng dạy theo hướng tích cực, lấy người học làm trung tâm. Do đó, công tác bồi dưỡng cần được thiết kế theo hướng liên tục, cá thể hóa và gắn với yêu cầu của vị trí việc làm. Đúng với quan điểm của Đảng “yêu cầu hành động; đề cao trách nhiệm từng cấp, từng ngành, từng cán bộ; kiên quyết khắc phục tình trạng “nói nhiều, làm ít”, “nói hay, làm dở”, thậm chí “nói không đi đôi với làm”3. Bên cạnh đó, đánh giá, kiểm tra và giám sát đội ngũ giảng viên là công cụ quan trọng để bảo đảm chất lượng và hiệu quả hoạt động. Việc đánh giá cần được thực hiện một cách khách quan, toàn diện dựa trên các tiêu chí cụ thể, định lượng hóa gắn với sản phẩm đầu ra như chất lượng giảng dạy, kết quả nghiên cứu khoa học và đóng góp thực tiễn.

Chính sách đãi ngộ và tạo động lực cũng là yếu tố không thể thiếu trong quản lý đội ngũ giảng viên. Trong điều kiện cạnh tranh về nguồn nhân lực chất lượng cao ngày càng gia tăng, việc xây dựng cơ chế đãi ngộ hợp lý, công bằng và khuyến khích sáng tạo có ý nghĩa quyết định đến việc thu hút, giữ chân và phát huy đội ngũ giảng viên. Điều này đòi hỏi sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố vật chất và tinh thần, giữa cơ chế chính sách chung và các giải pháp linh hoạt của từng cơ sở đào tạo.

Đảng chỉ rõ: “Khẩn trương triển khai Chiến lược quốc gia về thu hút và trọng dụng nhân tài, nhất là các ngành, lĩnh vực mũi nhọn phục vụ cho phát triển nhanh, bền vững”4. Ngoài ra, quản lý đội ngũ giảng viên theo chuẩn chức danh và vị trí việc làm là xu hướng tất yếu trong cải cách hành chính hiện nay. Cách tiếp cận này cho phép xác định rõ yêu cầu, tiêu chuẩn đối với từng vị trí, từ đó làm cơ sở cho tuyển dụng, sử dụng, đánh giá và phát triển đội ngũ một cách khoa học, minh bạch và hiệu quả.

Trong bối cảnh mới, dưới tác động của cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 và yêu cầu thực hiện các định hướng lớn của Đại hội XIV của Đảng, công tác quản lý đội ngũ giảng viên cần chuẩn hóa, chuyên nghiệp hóa đội ngũ giảng viên theo tiêu chí hiện đại, bảo đảm đồng bộ phẩm chất, trình độ, năng lực; gắn quản lý nhân lực với chuyển đổi số, lấy dữ liệu làm nền tảng quyết định; phát triển năng lực tư duy lý luận, tổng kết thực tiễn, đấu tranh tư tưởng. Đồng thời, phải đặt công tác này trong chiến lược phát triển nhân lực hệ thống chính trị, bảo đảm tính kế thừa và thích ứng với bối cảnh mới.

3. Thực trạng quản lý đội ngũ giảng viên Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh

Đội ngũ giảng viên của Nhà trường cơ bản đáp ứng yêu cầu giảng dạy, bồi dưỡng cán bộ trong giai đoạn hiện nay. Tính đến năm 2025, tổng số giảng viên giảng dạy của trường khoảng 50 người, trong đó trên 98% có trình độ thạc sĩ trở lên, một số giảng viên đang theo học nghiên cứu sinh; 100% giảng viên có chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm. Đội ngũ giảng viên có bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định lập trường tư tưởng, đáp ứng yêu cầu giảng dạy các môn lý luận chính trị và quản lý nhà nước. Đây là yếu tố cốt lõi, phù hợp với tinh thần Đại hội XIV của Đảng khi nhấn mạnh yêu cầu “không ngừng nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, đảng viên thật sự tiêu biểu về bản lĩnh chính trị, phẩm chất, năng lực, uy tín”5.

Công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giảng viên từng bước được quan tâm và có chuyển biến tích cực. Hằng năm, Nhà trường cử từ 10 – 15 lượt giảng viên tham gia các lớp bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ, cập nhật kiến thức mới tại Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và các cơ sở đào tạo khác. Tỷ lệ giảng viên được bồi dưỡng về phương pháp giảng dạy tích cực, ứng dụng công nghệ thông tin đạt khoảng 70%. Bên cạnh đó, hoạt động nghiên cứu khoa học từng bước được thúc đẩy, trung bình mỗi năm có từ 7 – 10 đề tài cấp cơ sở và cấp tỉnh, 4 – 6 hội thảo khoa học cấp cơ sở và cấp tỉnh hoặc tương đương, xuất bản sách chuyên khảo, kỷ yếu hội thảo khoa học, bản tin “Thông tin lý luận và thực tiễn” phục vụ đào tạo, bồi dưỡng, nghiên cứu khoa học, tổng kết thực tiễn…, nhiều bài viết đăng trên các tạp chí chuyên ngành, góp phần nâng cao năng lực nghiên cứu và tổng kết thực tiễn.

Về cơ chế quản lý, Nhà trường đã từng bước hoàn thiện các quy định nội bộ về quản lý giảng viên theo hướng bám sát các văn bản của Trung ương và Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh. Việc phân công giảng dạy, đánh giá giờ giảng, quản lý hoạt động nghiên cứu khoa học được thực hiện theo quy chế tương đối rõ ràng.

Mặc dù đạt được một số kết quả nhất định, chất lượng đội ngũ giảng viên vẫn chưa đồng đều và chưa thực sự đáp ứng yêu cầu phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao theo tinh thần Đại hội XIV của Đảng. Tỷ lệ giảng viên có trình độ tiến sĩ còn thấp (ước khoảng 15%), chưa tương xứng với yêu cầu chuẩn hóa và nâng cao chất lượng đào tạo. Một số giảng viên còn hạn chế về năng lực nghiên cứu khoa học, tổng kết thực tiễn và cập nhật kiến thức mới, dẫn đến nội dung giảng dạy chưa thật sự sâu sắc, thiếu tính thời sự. Đại hội XIV cũng chỉ rõ: “chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức,… còn hạn chế, thiếu tính chuyên nghiệp”6.

Công tác đánh giá giảng viên tuy đã được triển khai theo quy định nhưng vẫn mang tính hình thức, chưa phản ánh đúng thực chất năng lực và hiệu quả công việc. Việc đánh giá chủ yếu dựa trên định mức giờ giảng và hồ sơ hành chính, trong khi các tiêu chí về chất lượng bài giảng, mức độ hài lòng của học viên, hiệu quả nghiên cứu khoa học chưa được lượng hóa đầy đủ.

Những hạn chế nêu trên xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Do nhận thức về đổi mới công tác quản lý đội ngũ giảng viên ở một số cấp, bộ phận chưa thật sự đầy đủ và thống nhất. Việc chuyển từ tư duy quản lý hành chính sang quản trị hiện đại, lấy hiệu quả làm trung tâm, còn chậm. Cơ chế, chính sách liên quan đến quản lý và phát triển đội ngũ giảng viên còn chậm được đổi mới, chưa theo kịp yêu cầu thực tiễn. Các quy định về tiêu chuẩn, đánh giá, đãi ngộ tuy đã ban hành nhưng chưa đồng bộ, thiếu tính đột phá. Ngoài ra, quá trình sáp nhập đã làm phát sinh những bất cập về tổ chức và nhân sự; sự khác biệt về trình độ, kinh nghiệm, môi trường công tác giữa các bộ phận hợp nhất dẫn đến khó khăn trong quản lý, điều hành và xây dựng sự đồng bộ trong đội ngũ.

4. Một số giải pháp

Việc nâng cao hiệu quả quản lý đội ngũ giảng viên Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh cần được xác định là khâu đột phá, có ý nghĩa quyết định đối với việc nâng cao chất lượng đào tạo, bồi dưỡng cán bộ trong hệ thống chính trị ở địa phương. Đại hội XIV của Đảng yêu cầu “nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực, nhất là nhân lực chất lượng cao trong các lĩnh vực, ngành, nghề trọng điểm, chiến lược”7, đáp ứng yêu cầu phát triển nhanh và bền vững đất nước; đồng thời đặt ra nhiệm vụ đổi mới căn bản, toàn diện quản trị quốc gia theo hướng hiện đại, hiệu quả. Vì vậy, xây dựng và phát triển đội ngũ giảng viên phải được đặt ở vị trí trung tâm của chiến lược phát triển Nhà trường.

Một là, đổi mới tư duy và mô hình quản lý đội ngũ giảng viên.

Tiếp tục đổi mới quản lý nhà nước về giáo dục, bảo đảm chất lượng, hiệu quả, đồng bộ, thống nhất, có sự phân công, phân cấp, phân quyền hợp lý8. Do đó, cần chuyển đổi căn bản tư duy quản lý từ mô hình hành chính truyền thống sang mô hình quản trị hiện đại, trong đó lấy kết quả, hiệu quả và năng lực làm trung tâm, phù hợp với định hướng của Đại hội XIV của Đảng về đổi mới phương thức quản trị quốc gia theo hướng hiện đại, hiệu lực, hiệu quả. Điều này đòi hỏi phải xác lập rõ các mục tiêu quản lý, xây dựng hệ thống chỉ số đánh giá hiệu quả công việc (KPI) đối với giảng viên, gắn với các nhiệm vụ cụ thể như giảng dạy, nghiên cứu khoa học và tham gia tổng kết thực tiễn. Đồng thời, cần từng bước áp dụng các nguyên tắc của quản trị nguồn nhân lực hiện đại trong khu vực công, như quản trị theo năng lực, quản trị theo vị trí việc làm, quản trị theo kết quả đầu ra nhằm nâng cao tính chuyên nghiệp và hiệu quả của công tác quản lý, góp phần hiện thực hóa yêu cầu phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao Đại hội XIV của Đảng đặt ra.

Hai là, hoàn thiện công tác quy hoạch, tuyển dụng và sử dụng đội ngũ giảng viên.

Công tác quy hoạch đội ngũ giảng viên cần được thực hiện trên cơ sở dự báo nhu cầu phát triển của Nhà trường gắn với chiến lược đào tạo, bồi dưỡng cán bộ của địa phương và định hướng phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao theo tinh thần Đại hội XIV của Đảng. Việc tuyển dụng phải bảo đảm công khai, minh bạch, lựa chọn được những người có phẩm chất chính trị tốt, trình độ chuyên môn cao và tiềm năng phát triển. Đặc biệt, cần có cơ chế ưu tiên thu hút nhân lực chất lượng cao, các chuyên gia có kinh nghiệm thực tiễn trong quản lý nhà nước và hoạt động chính trị – xã hội, phù hợp với chủ trương xây dựng đội ngũ cán bộ “có đức, có tài, ngang tầm nhiệm vụ”. Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh: “đổi mới mạnh mẽ thể chế, tạo cơ chế, chính sách đặc thù, vượt trội cho phát triển giáo dục và đào tạo”9. Trong sử dụng đội ngũ, cần thực hiện nguyên tắc “đúng người, đúng việc”, phát huy tối đa năng lực cá nhân, đồng thời tạo điều kiện để giảng viên được luân chuyển, trải nghiệm thực tiễn, qua đó nâng cao chất lượng giảng dạy và năng lực tổng kết thực tiễn.

Ba là, nâng cao chất lượng đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giảng viên.

Đào tạo, bồi dưỡng giảng viên cần được đổi mới theo hướng thiết thực, hiện đại và gắn với yêu cầu thực tiễn, đáp ứng yêu cầu của Đại hội XIV về phát triển nguồn nhân lực có trình độ cao, thích ứng với bối cảnh chuyển đổi số và hội nhập quốc tế. Đặc biệt, cần “tập trung đào tạo nhân lực chất lượng cao theo chuẩn quốc tế đáp ứng yêu cầu phát triển các ngành công nghiệp, công nghệ chiến lược”10.

Nội dung bồi dưỡng không chỉ tập trung vào lý luận mà còn phải tăng cường kiến thức liên ngành, kỹ năng giảng dạy tích cực, năng lực ứng dụng công nghệ thông tin và chuyển đổi số. Chú trọng phát triển năng lực nghiên cứu khoa học và tổng kết thực tiễn cho giảng viên, coi đây là tiêu chí quan trọng đánh giá chất lượng đội ngũ, phù hợp với yêu cầu nâng cao năng lực tư duy lý luận và tổng kết thực tiễn trong tình hình mới. Việc tổ chức các hoạt động nghiên cứu, hội thảo khoa học, trao đổi học thuật cần được đẩy mạnh, tạo môi trường thuận lợi để giảng viên nâng cao trình độ chuyên môn và năng lực đổi mới sáng tạo.

Bốn là, đổi mới công tác đánh giá giảng viên.

Công tác đánh giá giảng viên cần được đổi mới theo hướng thực chất, khách quan và toàn diện, phù hợp với tinh thần Đại hội XIV của Đảng về đổi mới công tác cán bộ, lấy hiệu quả công việc làm thước đo chủ yếu. Trọng tâm là xây dựng bộ tiêu chí đánh giá dựa trên sản phẩm đầu ra, bao gồm chất lượng giảng dạy, kết quả nghiên cứu khoa học, mức độ tham gia tổng kết thực tiễn và đóng góp cho Nhà trường. Việc đánh giá cần kết hợp nhiều phương pháp, như: đánh giá của người học, đồng nghiệp và cấp quản lý; đồng thời, ứng dụng công nghệ để bảo đảm tính minh bạch, chính xác. Kết quả đánh giá phải được sử dụng như một căn cứ quan trọng trong bố trí, sử dụng, khen thưởng và phát triển đội ngũ, qua đó khắc phục tình trạng hình thức, bình quân trong đánh giá hiện nay.

Năm là, đẩy mạnh chuyển đổi số trong quản lý đội ngũ giảng viên.

Chuyển đổi số là xu hướng tất yếu trong quản lý hiện đại, đồng thời là một trong những nội dung trọng tâm được Đại hội XIV của Đảng xác định nhằm nâng cao hiệu quả quản trị quốc gia. Do đó, cần được Nhà trường triển khai mạnh mẽ trong công tác quản lý đội ngũ giảng viên. Nhà trường cần xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu đồng bộ về giảng viên, bao gồm thông tin về trình độ, năng lực, kết quả công việc và quá trình phát triển nghề nghiệp. Trên cơ sở đó, ứng dụng các công nghệ số trong quản lý, đánh giá và giám sát hoạt động của giảng viên, góp phần nâng cao hiệu quả quản lý và chất lượng ra quyết định. Đồng thời, cần khuyến khích giảng viên ứng dụng công nghệ trong giảng dạy, phát triển các mô hình đào tạo trực tuyến, blended learning phù hợp với bối cảnh mới, đáp ứng yêu cầu chuyển đổi số trong giáo dục và đào tạo.

Sáu là, hoàn thiện chính sách tạo động lực và môi trường làm việc.

Đây là giải pháp thiết thực trong nâng cao hiệu quả quản lý đội ngũ giảng viên. Nhà trường cần xây dựng và hoàn thiện hệ thống chính sách nhằm tạo động lực mạnh mẽ cho đội ngũ giảng viên, phù hợp với định hướng của Đại hội XIV về phát huy nhân tố con người và khơi dậy khát vọng cống hiến. Cơ chế đãi ngộ cần bảo đảm công bằng, hợp lý, gắn với kết quả và hiệu quả công việc, đồng thời có chính sách ưu đãi đối với giảng viên có thành tích xuất sắc trong giảng dạy và nghiên cứu khoa học. Bên cạnh đó, cần tạo dựng môi trường làm việc dân chủ, chuyên nghiệp, khuyến khích sáng tạo và cạnh tranh lành mạnh. Việc phát triển văn hóa học thuật, thúc đẩy tinh thần hợp tác và chia sẻ tri thức trong Nhà trường sẽ là nền tảng quan trọng để nâng cao chất lượng đội ngũ giảng viên trong dài hạn, góp phần thực hiện thắng lợi mục tiêu phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao theo tinh thần Đại hội XIV của Đảng.

5. Kết luận

Nâng cao hiệu quả quản lý đội ngũ giảng viên Trường Chính trị tỉnh Tây Ninh là yêu cầu cấp thiết và có ý nghĩa quyết định đối với chất lượng đào tạo, bồi dưỡng cán bộ ở địa phương. Trong bối cảnh thực hiện tinh thần Đại hội XIV của Đảng về đổi mới quản trị quốc gia, chuyển đổi số và phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, đội ngũ giảng viên giữ vai trò then chốt trong việc nâng cao năng lực và bản lĩnh của cán bộ. Do đó, đây phải được xác định là nhiệm vụ chiến lược, lâu dài cần triển khai đồng bộ, có hệ thống, gắn với chuẩn hóa và hiện đại hóa đội ngũ. Thời gian tới, cần tiếp tục hoàn thiện thể chế, đổi mới cơ chế quản lý, tăng cường lãnh đạo, chỉ đạo để bảo đảm các giải pháp được thực hiện hiệu quả, góp phần xây dựng đội ngũ giảng viên đáp ứng yêu cầu phát triển mới.

Chú thích:
1, 2, 3, 4, 7, 8, 9, 10. Đảng Cộng sản Việt Nam (2026). Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV. Tập I. H. NXB Chính trị quốc gia Sự thật, tr. 82, 89, 40, 407, 100 – 101, 102, 103.
5, 6. Đảng Cộng sản Việt Nam (2026). Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV. Tập II. H. NXB Chính trị quốc gia Sự thật, tr. 374, 180.